Top 12 # Bệnh Tay Chân Miệng Và Cách Chữa Trị / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 11/2022 # Top Trend | Kidzkream.com

Bệnh Chân Tay Miệng Và Cách Chữa / 2023

Bệnh tay chân miêng và cách chữa cũng rất đơn giản nhưng đòi hỏi ở cha mẹ sự tỉ mỉ cẩn thận trong chăm sóc trẻ cũng như có những kiến thức đúng đắn về căn bệnh này.

Bệnh tay chân miệng và cách chữa cho bé

Bệnh tay chân miệng và cách chữa

Những dấu hiệu của bệnh tay chân miệng

Bé bị sốt từ 1 đến 3 ngày hay có thể từ 5 đến 7 ngày tùy theo diễn biến bệnh tình nặng hay nhẹ.

Kèm theo là nổi lên những nốt đỏ trong miệng, những vết nôt này dễ vỡ và loét ra khiến trẻ rất khó chịu, đau đớn nên trẻ hay quấy khóc và không chịu ăn.

Ngoài khoang miệng thì những nốt đỏ còn xuất hiện ở tay, chân của trẻ. Gây khó chịu khắp cơ thể trẻ.

Cách chữa bệnh tay chân miệng

Dấu hiệu của bệnh tay chân miệng

Cách tốt nhất và đảm bảo nhất chính là đưa trẻ đến bệnh viện để các bác sĩ theo dõi cũng như điều trị để bé dứt bệnh.

Ngoài ra, tại gia đình, các bậc cha mẹ nên có những cách phòng tránh bệnh tay chân miệng cho trẻ như:

Vệ sinh các nhân, cơ thể bé thật sạch sẽ.

Rửa sạch các dụng cụ bé dùng, những đồ chơi mà bé chơi nhằm bảo vệ bé tránh khỏi những vi khuẩn.

Cách ly trẻ, không cho trẻ đến nhà trẻ, trường học khi bé đang bị bệnh cho đến khi khỏi hẳn nhằm tránh việc lây nhiễm cho các bạn khác.

Sản phẩm tốt sức khỏe của bé

Trẻ bị tay chân miệng

Sản phẩm chúng tôi muốn gửi đến các bậc phụ huynh chính là Special Kid Anti- allergies. Đây là sản phẩm dành cho những trẻ em bị dị ứng, mẩn ngứa ngoài da; những trẻ bị rôm sẩy, viêm da dị ứng. Do vậy nó có tác dụng giúp giảm dị ứng, mẩn ngứa, mề đay, rôm sẩy; đồng thời hỗ trợ tăng cường sức đề kháng và khả năng miễn dịch ở trẻ.

Bài viết này giới thiệu cho các bạn biết thêm về bệnh tay chân miệng và cách chữa cho trẻ. Mong các bạn hãy bình tĩnh để xử lý mọi việc khi trẻ bị bệnh và bài viết này thật hữu ích.

Bệnh Chân Tay Miệng Và Cách Điều Trị / 2023

Hướng dẫn điều trị tay chân miệng mới của Bộ Y tế cụ thể hơnNgày 19/7, Bộ Y tế đã ban hành Hướng dẫn chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng mới, thay thế cho hướng dẫn đã ban hành trước đó từ năm 2008. Theo đó, phác đồ mới hướng dẫn một cách chi tiết, cụ thể hơn về độ nặng nhẹ của bệnh.Bệnh tay chân miệng là bệnh truyền nhiễm lây từ người sang người, dễ gây thành dịch do vi-rút đường ruột gây ra. Bệnh lây chủ yếu theo đường tiêu hóa. Nguồn lây chính từ nước bọt, phỏng nước và phân của trẻ nhiễm bệnh. #Dongtayy #Đông_tây_y

Dấu hiệu điển hình của bệnh tay chân miệng là nổi phỏng nước ở lòng bàn tay

Hai nhóm tác nhân gây bệnh thường gặp là Coxsackie virus A16 và Enterovirus 71 (EV71). Biểu hiện chính là tổn thương da, niêm mạc dưới dạng phỏng nước ở các vị trí đặc biệt như niêm mạc miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, mông, gối. Bệnh có thể gây nhiều biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh: viêm não-màng não, viêm cơ tim, phù phổi cấp dẫn đến tử vong nếu không được phát hiện sớm và xử trí kịp thời. Các trường hợp biến chứng nặng thường do EV71.

Bệnh tay chân miệng có thể gặp ở mọi lứa tuổi nhưng thường gặp ở trẻ dưới 5 tuổi, đặc biệt tập trung ở nhóm tuổi dưới 3 tuổi. Các yếu tố sinh hoạt tập thể như trẻ đi học tại nhà trẻ, mẫu giáo, đến các nơi trẻ chơi tập trung là các yếu tố nguy cơ lây truyền bệnh, đặc biệt là trong các đợt bùng phát. Bệnh gặp rải rác quanh năm ở hầu hết các địa phương. Tại các tỉnh phía Nam, bệnh có xu hướng tăng cao vào hai thời điểm từ tháng 3 đến tháng 5 và từ tháng 9 đến tháng 12 hàng năm.

Giai đoạn khởi phát bệnh từ 1-2 ngày với các triệu chứng như sốt nhẹ, mệt mỏi, đau họng, biếng ăn, tiêu chảy vài lần trong ngày. Tiếp đến là giai đoạn toàn phát: Có thể kéo dài 3-10 ngày với các triệu chứng điển hình của bệnh như loét miệng. Trong miệng trẻ xuất hiện vết loét đỏ hay phỏng nước đường kính 2-3mm ở niêm mạc miệng, lợi, lưỡi, gây đau miệng, bỏ ăn, bỏ bú, tăng tiết nước bọt. Trẻ cũng nổi ban phỏng nước ở lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông; tồn tại trong thời gian ngắn (dưới 7 ngày) sau đó có thể để lại vết thâm, rất hiếm khi loét hay bội nhiễm. Ngoài ra, trẻ có thể sốt nhẹ, nôn… Đặc biệt với những trẻ sốt cao và nôn nhiều dễ có nguy cơ biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh, tim mạch, hô hấp thường xuất hiện sớm từ ngày 2 đến ngày 5 của bệnh.

Để chẩn đoán các ca bệnh tay – chân – miệng, cán bộ y tế cần dựa vào triệu chứng lâm sàng và dịch tễ học, như căn cứ vào tuổi, mùa, vùng lưu hành bệnh, số trẻ mắc bệnh trong cùng một thời gian và các nốt phỏng nước điển hình ở miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông, kèm sốt hoặc không. Còn để chẩn đoán xác định cần xét nghiệm RT-PCR hoặc phân lập có vi rút gây bệnh.

Ở phác đồ điều trị mới, phân độ lâm sàng của bệnh được chia cụ thể, chi tiết hơn. Phác đồ điều trị bệnh tay chân miệng chỉ chia 4 cấp độ, thì ở phác đồ điều trị mới, ở cấp độ 2 được Hội đồng chuyên môn họp bàn và chia làm hai cấp độ là 2a và 2b. Các biểu hiện bệnh của từng cấp độ cũng được chỉ ra một cách chi tiết hơn, giúp nhận biết tình trạng bệnh một cách dễ dàng hơn.

Bộ Y tế cho biết, do chưa có thuốc điều trị đặc hiệu, nên các trẻ bị tay chân miệng chỉ điều trị hỗ trợ (không dùng kháng sinh khi không có bội nhiễm). Theo dõi sát các bệnh nhi để phát hiện sớm và điều trị biến chứng. Đồng thời phải bảo đảm dinh dưỡng đầy đủ, nâng cao thể trạng. Tiếp tục cho trẻ bú mẹ, ăn đồ ăn loãng, uống thuốc hạ sốt, vệ sinh răng miệng, nghỉ ngơi, tránh kính thích.

Phác đồ mới cũng quy định, từ độ 2ª trở đi, trẻ cần nhập viện điều trị và theo dõi sát để phát hiện các dấu hiệu chuyển độ. Cách điều trị trong từng giai đoạn bệnh cũng được hướng dẫn chi tiết, cụ thể hơn với từng nhóm bệnh để cán bộ y tế có thể theo dõi, đánh giá việc dùng thuốc có hiệu quả không để kịp thời điểm chỉnh thuốc theo phân độ của bệnh, giảm tối đa nguy cơ biến chứng cho trẻ.

Các phụ huynh cần lưu ý tái khám mỗi 1-2 ngày trong 8-10 ngày đầu của bệnh. Trẻ có sốt phải tái khám mỗi ngày cho đến khi hết sốt ít nhất 48 giờ. Cần tái khám ngay khi có dấu hiệu sốt cao ≥ 390C; thở nhanh, khó thở; giật mình, lừ đừ, run chi, quấy khóc, bứt rứt khó ngủ, nôn nhiều; đi loạng choạng; da nổi vân tím, vã mồ hôi, tay chân lạnh; co giật, hôn mê.

Hồng Hải/ Nguồn: dantri.com.vn

Cây Diệp hạ châu, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây (Phyllanthus urinaria L)

Cây Cà gai leo, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hoàng cầm, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hồng hoa, Rum, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hoàng cầm râu, Bán chi liên, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Mạch môn đông, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Nấm Linh chi, Nấm lim – Ganoderma lucidum, tác dụng chữa bệnh của Nấm

Cây Me rừng, Chùm ruột núi, Phyllanthus emblica L, và tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hà thủ ô trắng, Dây sữa bò, Streptocaulon juventas và tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hà thủ ô, Hà thủ ô đỏ, Polygonum multiflorum Thumb và tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Hàm ếch, Trầu nước, Saururus chinensis và tác dụng chữa bệnh của cây

Cây Cỏ tranh, Bạch mao, Tên khoa học, Thành phần hóa học, tác dụng chữa bệnh của cây

Hướng dẫn điều trị tay chân miệng mới của Bộ Y tế cụ thể hơnNgày 19/7, Bộ Y tế đã ban hành Hướng dẫn chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng mới, thay thế cho hướng dẫn đã ban hành trước đó từ năm 2008. Theo đó, phác đồ mới hướng dẫn một cách chi tiết, cụ thể hơn về độ nặng nhẹ của bệnh.Bệnh tay chân miệng là bệnh truyền nhiễm lây từ người sang người, dễ gây thành dịch do vi-rút đường ruột gây ra. Bệnh lây chủ yếu theo đường tiêu hóa. Nguồn lây chính từ nước bọt, phỏng nước và phân của trẻ nhiễm bệnh. #Dongtayy #Đông_tây_y

Dấu hiệu điển hình của bệnh tay chân miệng là nổi phỏng nước ở lòng bàn tay

Hai nhóm tác nhân gây bệnh thường gặp là Coxsackie virus A16 và Enterovirus 71 (EV71). Biểu hiện chính là tổn thương da, niêm mạc dưới dạng phỏng nước ở các vị trí đặc biệt như niêm mạc miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, mông, gối. Bệnh có thể gây nhiều biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh: viêm não-màng não, viêm cơ tim, phù phổi cấp dẫn đến tử vong nếu không được phát hiện sớm và xử trí kịp thời. Các trường hợp biến chứng nặng thường do EV71.

Bệnh tay chân miệng có thể gặp ở mọi lứa tuổi nhưng thường gặp ở trẻ dưới 5 tuổi, đặc biệt tập trung ở nhóm tuổi dưới 3 tuổi. Các yếu tố sinh hoạt tập thể như trẻ đi học tại nhà trẻ, mẫu giáo, đến các nơi trẻ chơi tập trung là các yếu tố nguy cơ lây truyền bệnh, đặc biệt là trong các đợt bùng phát. Bệnh gặp rải rác quanh năm ở hầu hết các địa phương. Tại các tỉnh phía Nam, bệnh có xu hướng tăng cao vào hai thời điểm từ tháng 3 đến tháng 5 và từ tháng 9 đến tháng 12 hàng năm.

Giai đoạn khởi phát bệnh từ 1-2 ngày với các triệu chứng như sốt nhẹ, mệt mỏi, đau họng, biếng ăn, tiêu chảy vài lần trong ngày. Tiếp đến là giai đoạn toàn phát: Có thể kéo dài 3-10 ngày với các triệu chứng điển hình của bệnh như loét miệng. Trong miệng trẻ xuất hiện vết loét đỏ hay phỏng nước đường kính 2-3mm ở niêm mạc miệng, lợi, lưỡi, gây đau miệng, bỏ ăn, bỏ bú, tăng tiết nước bọt. Trẻ cũng nổi ban phỏng nước ở lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông; tồn tại trong thời gian ngắn (dưới 7 ngày) sau đó có thể để lại vết thâm, rất hiếm khi loét hay bội nhiễm. Ngoài ra, trẻ có thể sốt nhẹ, nôn… Đặc biệt với những trẻ sốt cao và nôn nhiều dễ có nguy cơ biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh, tim mạch, hô hấp thường xuất hiện sớm từ ngày 2 đến ngày 5 của bệnh.

Để chẩn đoán các ca bệnh tay – chân – miệng, cán bộ y tế cần dựa vào triệu chứng lâm sàng và dịch tễ học, như căn cứ vào tuổi, mùa, vùng lưu hành bệnh, số trẻ mắc bệnh trong cùng một thời gian và các nốt phỏng nước điển hình ở miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông, kèm sốt hoặc không. Còn để chẩn đoán xác định cần xét nghiệm RT-PCR hoặc phân lập có vi rút gây bệnh.

Ở phác đồ điều trị mới, phân độ lâm sàng của bệnh được chia cụ thể, chi tiết hơn. Phác đồ điều trị bệnh tay chân miệng chỉ chia 4 cấp độ, thì ở phác đồ điều trị mới, ở cấp độ 2 được Hội đồng chuyên môn họp bàn và chia làm hai cấp độ là 2a và 2b. Các biểu hiện bệnh của từng cấp độ cũng được chỉ ra một cách chi tiết hơn, giúp nhận biết tình trạng bệnh một cách dễ dàng hơn.

Bộ Y tế cho biết, do chưa có thuốc điều trị đặc hiệu, nên các trẻ bị tay chân miệng chỉ điều trị hỗ trợ (không dùng kháng sinh khi không có bội nhiễm). Theo dõi sát các bệnh nhi để phát hiện sớm và điều trị biến chứng. Đồng thời phải bảo đảm dinh dưỡng đầy đủ, nâng cao thể trạng. Tiếp tục cho trẻ bú mẹ, ăn đồ ăn loãng, uống thuốc hạ sốt, vệ sinh răng miệng, nghỉ ngơi, tránh kính thích.

Phác đồ mới cũng quy định, từ độ 2ª trở đi, trẻ cần nhập viện điều trị và theo dõi sát để phát hiện các dấu hiệu chuyển độ. Cách điều trị trong từng giai đoạn bệnh cũng được hướng dẫn chi tiết, cụ thể hơn với từng nhóm bệnh để cán bộ y tế có thể theo dõi, đánh giá việc dùng thuốc có hiệu quả không để kịp thời điểm chỉnh thuốc theo phân độ của bệnh, giảm tối đa nguy cơ biến chứng cho trẻ.

Các phụ huynh cần lưu ý tái khám mỗi 1-2 ngày trong 8-10 ngày đầu của bệnh. Trẻ có sốt phải tái khám mỗi ngày cho đến khi hết sốt ít nhất 48 giờ. Cần tái khám ngay khi có dấu hiệu sốt cao ≥ 390C; thở nhanh, khó thở; giật mình, lừ đừ, run chi, quấy khóc, bứt rứt khó ngủ, nôn nhiều; đi loạng choạng; da nổi vân tím, vã mồ hôi, tay chân lạnh; co giật, hôn mê.

Hồng Hải/ Nguồn: dantri.com.vn

Bệnh Tay Chân Miệng Và Cách Phòng Chống / 2023

Bệnh tay chân miệng và cách phòng chống

Chỉ trong vòng chưa đầy 1 tháng đầu tiên của năm 2015, số ca bệnh tay chân miệng đã tăng đột biến ở một số tỉnh, thành trong nước với hơn 1.500 người mắc bệnh. Trong số này có 1 cháu bé 21 tháng tuổi ở TP Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang tử vong. Trước những thông tin trên và nguy cơ bùng phát bệnh này trong mùa đông xuân đã khiến không ít người dân quan tâm, lo lắng.

Nhiều bạn đọc đã gửi thư hỏi toà soạn Báo Quảng Ninh về nguy cơ lây lan căn bệnh này trên địa bàn tỉnh và cách phòng chống bệnh. Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với bác sĩ Nguyễn Văn Hợp, Trưởng Khoa Kiểm soát các bệnh truyền nhiễm và vắc xin, Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh để thông tin về những lo lắng của bạn đọc..

Trẻ em dưới 5 tuổi rất dễ bị lây nhiễm bệnh tay chân miệng. Trong ảnh: Kiểm tra sức khoẻ cho bệnh nhi tại Khoa Truyền nhiễm, Bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển Uông Bí.

– Thưa bác sĩ, bệnh tay chân miệng đang bùng phát ở một số tỉnh thành trong nước, vậy tình hình tại Quảng Ninh ra sao?

+ Bệnh tay chân miệng gặp rải rác quanh năm ở hầu hết các địa phương trong cả nước. Số ca mắc bệnh thường tăng từ tháng 3 đến tháng 5 và từ tháng 9 đến tháng 12. Từ đầu năm 2015 đến nay, cả nước ghi nhận hơn 1.500 trường hợp mắc bệnh tay chân miệng, giảm 32,2% so với năm 2014. Với Quảng Ninh, trên địa bàn tỉnh hiện nay mới chỉ xuất hiện rải rác một vài ca bệnh tại TP Hạ Long, TP Cẩm Phả và huyện Ba Chẽ, chưa có hiện tượng số ca bệnh tăng đột biến.

Mặc dù vậy, người dân cũng không được chủ quan với bệnh này. Ngay từ đầu năm, Trung tâm Y tế dự phòng đã chỉ đạo các đơn vị dự phòng tăng cường công tác phòng chống dịch bệnh mùa đông xuân, trong đó có bệnh tay chân miệng. Riêng Khoa Kiểm soát các bệnh truyền nhiễm và vắc xin vẫn tiếp tục tăng cường phối hợp cùng các đơn vị y tế, trường học trên địa bàn để giám sát; kịp thời phát hiện trường hợp mắc bệnh và những nơi xuất hiện nhiều ca bệnh; đồng thời hướng dẫn các gia đình biện pháp phòng, chống, xử lý ca bệnh, không để bùng phát thành dịch.

– Vậy bệnh này có nguy hiểm?Dấu hiệu nào để nhận biết trẻ bị bệnh này, thưa bác sĩ?

+ Bệnh tay chân miệng gây ra do các vi rút thuộc nhóm vi rút đường ruột. Các vi rút có khả năng gây bệnh tay chân miệng trong nhóm này gồm vi rút Coxsackies, Echo và các vi rút đường ruột khác, trong đó hay gặp là vi rút đường ruột tuýp 71 (EV71) và Coxsackie A16, A6. Vi rút EV 71 có thể gây các biến chứng nặng và dẫn đến tử vong.

Bệnh tay chân miệng là bệnh nhiễm vi rút cấp tính, lây truyền theo đường tiêu hoá, thường gặp ở trẻ nhỏ và có khả năng gây thành dịch lớn. Dấu hiệu đặc trưng của bệnh là sốt, đau họng, tổn thương niêm mạc miệng và da chủ yếu ở dạng phỏng nước thường thấy ở lòng bàn tay, lòng bàn chân, đầu gối, mông. Hầu hết các ca bệnh đều diễn biến nhẹ. Tuy nhiên, ở một số trường hợp, bệnh có thể diễn biến nặng và gây biến chứng nguy hiểm như viêm não – màng não, viêm cơ tim, phù phổi cấp dẫn đến tử vong nên cần được phát hiện sớm, điều trị kịp thời.

– Vậy cách phòng, điều trị bệnh này như thế nào, thưa bác sĩ?

+ Bệnh tay chân miệng lây truyền qua đường tiêu hoá: Nước uống, bàn tay của trẻ hoặc của người chăm sóc trẻ, các đồ dùng, đặc biệt là đồ chơi và vật dụng sinh hoạt hàng ngày như chén, bát, đĩa, thìa, cốc bị nhiễm vi rút từ phân hoặc dịch nốt phỏng, vết loét hoặc dịch tiết đường hô hấp, nước bọt. Ngoài ra, bệnh cũng có thể lây truyền do tiếp xúc trực tiếp người – người qua các dịch tiết đường hô hấp, hạt nước bọt. Một số yếu tố có thể làm gia tăng sự lây truyền và bùng phát dịch bao gồm: Mật độ dân số cao, sống chật chội; điều kiện vệ sinh kém; thiếu nhà vệ sinh; thiếu hoặc không có nước sạch phục vụ cho sinh hoạt hàng ngày…

Khó khăn lớn nhất đối với việc phòng, chống bệnh tay chân miệng hiện nay là chưa có vắc xin phòng ngừa. Tuy nhiên, nguy cơ lây nhiễm bệnh có thể giảm thiểu nếu người dân thực hiện tốt vệ sinh cá nhân và chăm sóc y tế kịp thời. Người dân cần rửa tay thường xuyên bằng xà phòng dưới vòi nước chảy nhiều lần trong ngày (cả người lớn và trẻ em), đặc biệt trước khi chế biến thức ăn; trước khi ăn, cho trẻ ăn; trước khi bế ẵm trẻ; sau khi đi vệ sinh; sau khi thay tã và làm vệ sinh cho trẻ.

Thức ăn cho trẻ cần đảm bảo đủ chất dinh dưỡng; ăn chín, uống chín; vật dụng ăn uống phải đảm bảo được rửa sạch sẽ trước khi sử dụng (tốt nhất là ngâm tráng nước sôi); sử dụng nước sạch trong sinh hoạt hằng ngày; không mớm thức ăn cho trẻ; không cho trẻ ăn bốc, mút tay, ngậm mút đồ chơi; không cho trẻ dùng chung khăn ăn, khăn tay, vật dụng ăn uống như cốc, bát, đĩa, thìa, đồ chơi chưa được khử trùng.

Hộ gia đình, nhà trẻ mẫu giáo, các hộ trông trẻ tại nhà cần thường xuyên lau sạch các bề mặt, vật dụng tiếp xúc hàng ngày, như: Đồ chơi, dụng cụ học tập, tay nắm cửa, tay vịn cầu thang, sàn nhà… bằng xà phòng hoặc các chất tẩy rửa thông thường. Sử dụng nhà tiêu hợp vệ sinh, phân, chất thải của trẻ phải được thu gom, xử lý và đổ vào nhà tiêu hợp vệ sinh.

Trẻ bị bệnh phải được cách ly ít nhất là 10 ngày kể từ khi khởi bệnh, không cho trẻ có biểu hiện bệnh đến lớp và chơi với các trẻ khác. Các nhà trẻ, mẫu giáo, hộ gia đình có trẻ dưới 6 tuổi cần chủ động theo dõi sức khoẻ của trẻ để kịp thời phát hiện bệnh, đưa ngay đến các cơ sở y tế để được điều trị, hướng dẫn chăm sóc trẻ kịp thời.

– Xin cảm ơn bác sĩ!

(Nguồn: baoquangninh.com.vn)

Bệnh Tay Chân Miệng / 2023

Định nghĩa

Tay chân và miệng là một bệnh nhiễm virus lây nhiễm thường gặp ở trẻ nhỏ. Đặc trưng bởi các vết loét trong miệng và phát ban trên tay và chân, bệnh tay chân và miệng thường được gây ra bởi một coxsackievirus.

Không có điều trị cụ thể cho bệnh tay chân miệng. Có thể giảm nguy cơ nhiễm trùng từ tay chân miệng bằng cách thực hành vệ sinh tốt, chẳng hạn như rửa tay thường xuyên và kỹ lưỡng.

Các triệu chứng

Bệnh tay chân miệng có thể gây ra tất cả các dấu hiệu sau đây và các triệu chứng hoặc chỉ là một số trong số. Chúng bao gồm:

Sốt.

Đau họng.

Cảm giác không khỏe được (khó chịu).

Đau, đỏ, phồng rộp như các tổn thương trên lưỡi, nướu và bên trong má.

Màu đỏ nonitchy, có thể rộp lên mẩn đỏ trên lòng bàn tay và lòng bàn chân, và đôi khi mông.

Khó chịu ở trẻ sơ sinh và trẻ mới biết đi.

Chán ăn.

Thời hạn thông thường từ nhiễm trùng ban đầu đến sự khởi đầu của dấu hiệu và triệu chứng (thời kỳ ủ bệnh) là 3 – 7 ngày. Sốt thường là dấu hiệu đầu tiên của bệnh tay chân và miệng, tiếp theo đau họng và đôi khi chán ăn và mệt mỏi. Một hoặc hai ngày sau khi sốt bắt đầu, lở loét đau đớn có thể phát triển trong miệng hay cổ họng. Phát ban trên tay và chân và có thể trên mông có thể theo dõi trong vòng một hoặc hai ngày.

Đến gặp bác sĩ khi

Bệnh tay chân và miệng thường là một bệnh nhẹ gây ra chỉ vài ngày sốt và các dấu hiệu và triệu chứng tương đối nhẹ. Liên hệ với bác sĩ, tuy nhiên, nếu vết loét miệng hoặc viêm họng làm trẻ khó uống nước. Liên hệ với bác sĩ nếu còn sau một vài ngày có dấu hiệu và triệu chứng xấu đi.

Nguyên nhân

Nguyên nhân phổ biến nhất của tay chân miệng là bệnh nhiễm trùng do coxsackievirus A16. Coxsackievirus thuộc về một nhóm vi khuẩn gọi là enterovirus nonpolio. Enterovirus khác đôi khi gây ra tay chân miệng.

Ăn uống là nguồn chính nhiễm coxsackievirus và bệnh tay chân và miệng. Các bệnh lây lan qua tiếp xúc giữa người với người với chất thải từ mũi và cổ họng, nước bọt, chất dịch từ mụn nước, hoặc phân của người bị nhiễm trùng. Các virus có thể lây lan thông qua một màn sương xịt vào không khí khi ho hoặc hắt hơi của một người nào đó.

Tay chân và miệng là bệnh thường gặp nhất ở trẻ em tại cơ sở chăm sóc trẻ em do thay đổi tã thường xuyên, và bởi vì các con nhỏ thường bỏ tay vào miệng.

Mặc dù hầu hết các lây nhiễm với bệnh tay chân miệng trong tuần đầu tiên của bệnh, virus có thể vẫn còn trong cơ thể của mình cho tuần sau khi các dấu hiệu và triệu chứng đã hết. Điều đó có nghĩa là vẫn có thể lây nhiễm sang người khác.

Một số người, đặc biệt là người lớn, có thể truyền virus mà không hiển thị bất kỳ dấu hiệu hoặc triệu chứng của bệnh.

Dịch của bệnh là phổ biến hơn trong mùa hè và mùa thu tại Hoa Kỳ và khí hậu ôn đới khác. Khí hậu nhiệt đới, dịch xảy ra quanh năm.

Yếu tố nguy cơ

Bệnh tay chân miệng chủ yếu ảnh hưởng đến trẻ em dưới 10 tuổi. Trẻ em tại các trung tâm chăm sóc trẻ em đặc biệt nhạy cảm với dịch tay chân miệng và các bệnh do nhiễm trùng lây lan từ người sang người, trẻ nhỏ là dễ bị nhất.

Thông thường trẻ em phát triển khả năng miễn dịch cho tay chân miệng bệnh và khi chúng lớn lên bằng cách xây dựng các kháng thể sau khi tiếp xúc với vi rút gây bệnh.

Các biến chứng

Các biến chứng thường gặp nhất của tay chân miệng là mất nước. Các bệnh có thể gây ra vết loét trong miệng và cổ họng, làm cho đau đớn và khó nuốt. Theo dõi chặt chẽ để đảm bảo tiêu thụ đủ lượng chất lỏng trong quá trình của bệnh. Nếu mất nước nặng, tiêm tĩnh mạch (IV) chất lỏng có thể là cần thiết.

Viêm màng não vi rút. Đây là một bệnh nhiễm trùng và viêm màng (màng não) và dịch não tủy bao quanh não và tủy sống. Viêm màng não do virus thường nhẹ và thường tự hồi phục.

Các xét nghiệm và chẩn đoán

Bác sĩ có thể có khả năng phân biệt bệnh tay chân miệng và bệnh từ các loại nhiễm virus bằng cách đánh giá:

Độ tuổi của người bị ảnh hưởng.

Các mô hình của các dấu hiệu và triệu chứng.

Sự xuất hiện của các phát ban hay vết loét.

Một tăm bông cổ họng hoặc mẫu phân có thể được lấy và gửi đến các phòng thí nghiệm để xác định vi rút gây ra bệnh tật. Tuy nhiên, bác sĩ có thể sẽ không cần loại xét nghiệm để chẩn đoán bệnh tay chân miệng và bệnh tật khác.

Phương pháp điều trị và thuốc

Không có điều trị cụ thể cho bệnh tay chân miệng. Các dấu hiệu và triệu chứng của bệnh thường rõ ràng trong bảy đến 10 ngày.

Uống thuốc có thể giúp làm giảm cơn đau của vết loét miệng. Thuốc giảm đau khác aspirin, chẳng hạn như acetaminophen (Tylenol) hoặc ibuprofen (Advil, Motrin) có thể giúp làm giảm khó chịu nói chung.

Phong cách sống và biện pháp khắc phục

Một số thực phẩm và đồ uống có thể gây kích ứng mụn nước trên lưỡi hoặc trong miệng hay cổ họng. Hãy thử các mẹo này để giúp làm cho mụn ít đau nhức khó chịu và ăn uống dễ chịu:

Ngậm nước đá.

Ăn kem hoặc nước trái cây.

Uống đồ uống lạnh, chẳng hạn như sữa hoặc nước đá.

Tránh các loại thực phẩm và đồ uống có tính axit, chẳng hạn như trái cây, thức uống trái cây và soda.

Tránh thức ăn mặn hoặc cay.

Ăn thức ăn mềm mà không cần phải nhai nhiều.

Rửa sạch miệng bằng nước ấm sau bữa ăn.

Nếu có thể rửa sạch mà không nuốt, rửa bên trong miệng bằng nước muối ấm nhẹ nhàng. Trộn 1 / 2 muỗng cà phê (2,5 ml) của muối với 1 ly (240 ml) nước ấm. Rửa với giải pháp này nhiều lần trong ngày, hoặc thường xuyên cần thiết để giúp giảm đau và viêm loét miệng và cổ họng gây ra bởi bệnh.

Phòng chống

Một số biện pháp phòng ngừa có thể giúp giảm nguy cơ mắc bệnh:

Rửa tay cẩn thận. Hãy chắc chắn rửa tay thường xuyên và triệt để, đặc biệt là sau khi sử dụng nhà vệ sinh hoặc thay tã, và trước khi chuẩn bị thức ăn và ăn uống. Khi xà phòng và nước không có sẵn, sử dụng khăn lau tay hoặc gel bằng cồn diệt khuẩn.

Khử trùng khu vực chung. Có thói quen làm sạch khu vực có lưu lượng cao và bề mặt với xà phòng và nước, sau đó với một giải pháp pha loãng thuốc tẩy chlorine, khoảng 1 / 4 chén (60 ml) thuốc tẩy với 1 gallon (3,79 lít) nước. Trung tâm chăm sóc trẻ nên thực hiện theo một lịch trình nghiêm ngặt làm sạch và khử trùng tất cả các khu vực chung, gồm các hạng mục được chia sẻ như đồ chơi, vi rút có thể sống trên các đối tượng này trong nhiều ngày. Làm sạch núm vú của bé thường xuyên.

Vệ sinh tốt. Hãy là một mô hình vai trò tích cực bằng cách hiển thị làm thế nào để thực hành vệ sinh tốt và làm thế nào để giữ cho mình sạch sẽ. Giải thích lý do tại sao là tốt nhất không nên cho ngón tay, bàn tay hoặc bất kỳ các đối tượng khác vào miệng.

Cách ly người truyền nhiễm. Bởi vì tay chân và miệng là bệnh rất dễ lây, người bệnh nên hạn chế tiếp xúc với những người khác trong khi họ có dấu hiệu hoạt động và các triệu chứng. Giữ trẻ em với bệnh tay chân miệng trong chăm sóc hoặc cho đến khi cơn sốt đã biến mất và lở loét miệng lành.